Truyện: Nước mắt pha lê
Nguồn : hihihehe.com
-Ngọc Nhi, muốn lấy lại búp bê chứ?
Nó lặng yên không thèm nói như không có sự hiện diện của Gia Bảo…
-Thế có muốn ba mẹ tha không?_ Gia Bảo tiếp tục nói.
Đến lúc này nó mới đưa đôi mắt trong vắt lên nhìn Gia Bảo_kẻ đã hại nó ra nông nỗi này.
-Chỉ cần Ngọc Nhi đồng ý với anh một việc.
Ánh mắt nó hơi hoe hoe nhìn tròng trọc vào Gia Bảo nhưng vẫn không ngăn được cậu nhóc ngừng nói.
-Làm bạn gái của anh.
Nó nghe từng tiếng trong sự ngỡ ngàng. Nhưng rồi lại ngây ngô hỏi:
-Tại sao tôi phải là bạn gái của anh? Chẳng phải chúng ta là anh em sao?
-Chúng ta không phải là anh em ruột. Không phải là anh em ruột thì có thể yêu nhau. Anh đã nghe lén mấy chị giúp việc nói như thế. Và …và anh thích em.
Khuân mặt kiêu căng của Gia Bảo bống đỏ ửng lên.
-Nhưng tôi không muốn làm bạn gái của anh…Anh đã lấy con bup bê của tôi, anh lúc nào cũng ăn hiếp tôi._Nó nói như hét.
-Từ nay sẽ không ăn hiếp nữa. Anh sẽ bảo vệ Ngọc Nhi. Nhưng em phải là bạn gái của anh.
-Nhưng tôi không muốn…
Sắc mặt của Gia Bảo bỗng thay đổi. Cậu nhỏ bỗng trở nên lanh lùng hẳn.
-Được thôi. Nếu thế anh sẽ làm cho ba mẹ ghét em. Tât cả mọi người trong nhà sẽ chống lại em.
Nói xong Gia Bảo vứt oạch con búp bê xuống trước mặt nó, ngoảnh mặt bước ra ngoài.
-Đợi đã…
Gia Bảo liền đứng lại như chờ đợi một câu nói của nó.
-Em đồng ý làm bạn gái anh.
Một nụ cười thích thú xuất hiện trên khuôn mặt của Gia Bảo. Và ngày hôm ấy nó đã không còn bị phạt quỳ nữa.
Cho đến tận bây giờ, khi đã tròn 18 tuổi, nó vẫn không sao hiểu nổi câu trả lời của nó lúc đó. Tại sao nó lại đồng ý làm bạn gái của Gia Bảo. Và câu nói lúc trẻ thơ ấy đã có hiệu lực cho đến tận hiện giờ. Gia Bảo vẫn luôn coi nó là của riêng cậu ta. Có lẽ vì là thiếu gia duy nhất của chủ tịch tập đoàn lớn, được nuông chiều từ nhỏ cho nên càng ngày, Gia Bảo càng tỏ ra là một kẻ độc tài. Đi đâu, làm gì, dường như tất cả mọi việc của nó đều trong sự kiểm soát của Gia Bảo. Nó và Gia Bảo lạisống chung trong một nhà nên sự kiểm soát ấy lại càng gay gắt hơn. Nhiều lúc nó cảm thấy ngạt thở, chỉ muốn thoát ra khỏi cái vòng vây hãm đó. Thế nhưng một khi còn ở trong nhà họ Trần thì nó còn phải ở trong sự chi phối của Gia Bảo.
Nó có cảm giác nó giống như một con búp bê, một vật sở hữu của người khác. Chỉ cần một câu nói của Gia Bảo có thể làm đảo lộn tất cả mọi kế hoạch mà nó đã đặt ra. Nó phải chấp nhận, phải nghe theo. Tất cả chỉ vì ba mẹ nuôi của nó_ông bà Trần. Họ đã nuôi dưỡng nó. Một đứa trẻ mồ côi ba mẹ như nó lại có thể trở thành tiểu thư con nhà danh giá. Có lẽ làm cho thiếu gia của họ cảm thấy vui là cái giá mà nó phải trả cho danh phận ấy.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày khác, tan học, nó bước lên chiếc xe con của nhà họ Trần trở về căn biệt thự quen thuộc. Vừa về đến phòng, nó bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo của Gia Bảo đang ngồi trên chiếc ghế dựa cạnh cửa sổ. Có lẽ cậu ta đã nhìn thấy nó từ lúc nó đi vào trong vườn. Nó chẳng lấy gì bất ngờ vì điều đó. Nhìn thấy nó, Gia Bảo liền nói:
-Đi học về rồi hả kưng. Có mệt lắm không?
-Mệt bình thường. Hôm nay anh về sớm ha.
Nó ỳ ạch đặt chiếc cặp xuống cạnh bàn học rồi đi đến chỗ cửa sổ nơi Gia Bảo đang ngồi. Nó vịn tay vào thành tường, hướng đôi mắt xa xăm ra bên ngoài. Gia Bảo nhẹ nhàng vòng tay qua ôm nó. Như đã quá quen thuộc, nó để mặc cho cánh tay Gia Bảo cứ thế siết chặt.
-Anh nhớ em quá. Tại sao lúc nào cũng nhớ vậy?_Gia Bảo thì thầm bên tai nó.
-Anh kì thật. Chúng ta sống chung trong một nhà, ngày nào cũng gặp nhau mà…_Nó quay lại nhìn Gia Bảo và cười hài hước.
-Anh cũng không biết. Nhưng anh sợ lắm Ngọc Nhi à. Anh sợ một ngày sẽ mất em._Cánh tay của Gia Bảo càng siết chặt nó hơn.
Một thoáng buồn trên khuôn mặt nó. Đúng vậy, nó đã từng mong muốn một ngày nào đó sẽ rời khỏi Trần gia. Và nó đã tự hứa phải thực hiện bằng được điều đó. Còn Gia Bảo chỉ là cách mà nó làm hài lòng và trả ơn ông bà Trần. Trở về với hiện tại, Gia Bảo vẫn đang ở bên cạnh nó lúc này. Nó buông nhẹ tay Gia Bảo ra và nói:
-Em muốn thay đồ. Anh ra ngoài được không?
Không giống cung cánh của một công tử, Gia Bảo chọc ghẹo nó:
-Đằng nào thì anh cũng sẽ lấy em. Đâu cần phải như vậy.
-Không được đâu. Anh ra ngoài đi. _Vừa nói nó vừa đẩy cái thân hình to lớn của Gia Bảo ra khỏi phòng.
Cuối cùng thì thiếu gia Trần cũng bị đuổi đi. Chỉ còn lại mình nó trong căn phòng tĩnh lặng. Nó ngồi sụp xuống bên cạnh cửa, nước mắt bỗng lăn dài trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của nó. Những giọt nước mắt trong suốt như pha lê cứ thế rớt xuống. Nó thấy nhớ ba mẹ ruột của nó, những người mà nó chưa một lần được nhìn thấy mặt. Bây giờ họ đang ở đâu? Tại sao họ lại bỏ rơi nó trong ngôi nhà lạnh lẽo này. Những câu hỏi ấy không ngừng xuất hiện trong đầu nó như muốn giày vò nó mỗi ngày.
7h tối, nó xuống nhà giúp đỡ chị giúp việc dọn cơm. Dáng vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn của nó đã che dấu đi những giọt nước mắt vô hình và khóe mắt buồn. Nó đã tự hứa với chính mình rằng không được để bất cứ ai nhìn thấy nó yếu đối. Cuộc đời nó, đã nhận đủ sự thương hại rồi. Nó không muốn có thêm sự bố thí nào nữa đặc biệt là từ Gia Bảo. Bữa cơm tối vẫn như mọi ngày, có đầy đủ các thành viên. Ông bà Trần tuy rất bận bựu với công việc của công ty nhưng vẫn tranh thủ thời gian ít nhất là vào cuối tuần để dùng cơm ở nhà. Bà Trần dịu dàng gắp thức ăn cho Gia Bảo rồi hỏi thăm tình hình học tập của cậu quý tử ở trường đại học. Bà chợt dừng ánh nhìn khi liếc qua nó. Vẫn là ánh mắt lạnh băng và oán hờn ấy. Nó chẳng hề tỏ ra bất kì một phản ứng gì. Nhưng có ai biết trong lòng nó đang đau quặn. Nước mắt đang chảy ngược vào trong nó. Miệng nó nghẹn đắng nhưng vẫn cố và miếng cơm một cách ngon lành. Gia Bảo dịu dàng gắp miếng thịt gà vào bát nó:
-Thưởng cho em vì đã đứng thứ nhất kì thi giữa kì ở trường.
Nó vô cùng ngạc nhiên khi nghe thấy điều đó. Nó đâu có nói cho Gia Bảo bất kì điều gì về thành tích học tập ở trường, tại sao anh ta lại biết. Thấy thái độ bất ngờ của nó, Gia Bảo cười thích thú và nói:
-Sao mặt kưng lại đần ra thế? Có thông tin gì về em mà anh lại không biết chứ.
Sau khi bữa tối kết thúc, nó ở lại trong bếp gọt hoa quả, thế là thiếu gia Gia Bảo cũng ở lại không chịu đi cho dù nó đã tìm đủ mọi cách tống khứ.
-Anh mau ra ngoài đi không ba mẹ nhìn thấy lại trách em.
-Yên tâm đi có anh ở đây rồi có gì anh sẽ bảo vệ kưng. Đưa đây để anh gọt giúp kưng nào.
-Không được đâu. Nhỡ ba mẹ nhìn thấy thì sao?
-Đã bảo yên tâm mà. Có anh ở đây không có gì kưng phải lo lắng hết. Anh trai giúp đỡ em gái nuôi thì có gì là sai nào.
-Không sai nhưng anh đường đường là một thiếu gia đâu có thể làm những việc này được.
-Ô hay thế thỉ em cũng là tiểu thư của nhà họ Trần cũng không thể làm những việc này được.
Nói xong Gia Bảo giật lấy con dao từ tay nó. Ngay lập tức nó liền dằng lại và hậu quả là con dao đã cứa vào bàn tay của Gia BẢo một vết rạch khá sâu. Máu chảy xuống từng dòng đỏ thắm. Đúng lúc đó, bà Trần bước vào bếp. Ánh mắt của bà nhìn xoáy về phía nó như căm thù.
-Cô làm cái quái gì thế? Đây là chỗ của cô à? Tôi có yêu cầu cô làm những việc này không ? Tại sao cô lại khiến Gia Bảo ra nông nỗi này?...
-Con…con…_nó lắp bắp không nói nên lời.
Gia Bảo lập tức bênh vực nó:
-Tất cả là do con! Ngọc Nhi không có lỗi gì cả. Nếu mẹ muốn trách thì cứ trách con đây này. Ngọc Nhi à, tay anh đau quá. Em có thể vào phòng băng giúp cho anh không?
Nó chỉ còn biết vâng lời và đi theo Gia Bảo. Còn lại mình bà Trần đứng ở đó với khuôn mặt sắc lạnh vẫn như mọi khi nhưng lần này còn có thêm một chút tức tối và đố kị vì một điều gì đó.
Trong căn phòng của Gia Bảo, nó nhẹ nhàng băng bó vết thương cho cậu ta. Thỉnh thoảng còn thổi nhẹ vào đó khiến Gia Bảo rất thích thú.
-Anh còn cười được sao? Bị thương thế này mà còn.
-Bị thương mà được kưng chăm sóc thì cũng đáng lắm chứ. Ha ha.
-Anh không cảm thấy đau hả? Sao không thấy anh kêu dù chỉ một tiếng. Vết dao cũng khá sâu mà.
Nói rồi nó đưa bàn tay của Gia Bảo lên mà ngắm nghía vết thương. Thấy vậy Gia Bảo tủm tỉm cười.
-Không hiểu sao, chỉ cần có em bên cạnh là anh chẳng thấy đau đớn gì nữa.
Không hiểu sao nghe đến đấy, nó liền vứt oạch bàn tay băng bó của Gia Bảo xuống khiến cậu ta la toáng lên:
-Ây dza…
Nó liền lè lưỡi trêu:
-Vậy mà nói không đau. Thôi em về phòng đây. Còn nhiều bài tập phải làm.
Nó chạy lẹ ra khỏi phòng mặc cho Gia Bảo có la hét:
-Này em định bỏ anh một mình như thế này sao? Vết thương này là do em gây ra đó.
Trở về phòng, nó vùi đầu vào đống sách vở để có thể quên đi tất cả. Cứ thế, cho đến khi nó nhìn đồng hồ và giật mình vì đã 12h đêm. Cảm thấy hơi khát, nó chạy xuống dưới bếp tìm chút gì uống. Không gian lúc này yên lặng một cách tuyệt đối. Chỉ có ánh sáng của hệ thống đèn cảm ứng chuyển động theo bước đi của nó. Ung dung mở tủ lạnh và tự rót cho mình một chút nước. Vẫn như mọi khi, nó đi ra vườn, ngồi vào chiếc xích đu quen thuộc, nhâm nhi cốc nước lạnh và thưởng thức bầu không khí ban đêm dịu mát. Ngôi nhà mà nó đang sống có lẽ chỉ thực sự yên bình vào lúc này. Khi mà mọi vật đều chìm vào giấc ngủ say. Chỉ mình nó vẫn thức và mỉm cười ngắm nhìn những ánh sao rực rỡ giữa hương thơm quyện vào nhau nồng nàn của những đóa tử đinh hương . Nhưng nó đâu hay biết rằng, có một người cũng đang thức và mỉm cười dõi theo nó.
.................................
Sáng hôm sau, khi nó còn đang ngủ thì:
-Dậy đi kưng, 6h rồi đó coi chừng trễ học
-Ưhhh… vẫn còn sớm mà.
Nó ngồi dậy, vươn mình dang hai tay ra hai bên rồi đưa tay dụi mắt. Vẫn còn trong trạng thái ngái ngủ, nó bắt gặp hình ảnh một gã con trai cao lớn và quen thộc đang đứng trước mặt nó. Bất giác nó lấy chăn che trước ngực và lập tức hét lên: ”aaaaaaaaa”. Không thể chịu được tiếng hét như còi tàu ấy, Gia Bảo chạy ngay tới dùng tay bịt miệng nó lại. Đến lúc đấy nó mới chịu thôi.
-Kưng làm gì mà la hét om sòm thế ? Mới sáng ngày ra mà đã…
Nó dùng hết sức gỡ cánh tay của Gia Bảo ra khỏi miệng. Đôi mắt to tròn đen lay láy của nó nhìn thẳng về phía cậu ta, ngây ngô hỏi.
-Sao anh lại vào phòng em? Mọi ngày vẫn là chị Mai đánh thức em dậy cơ mà.
Nghe đến đây, Gia Bảo bỗng sực cười:
-Kưng thấy ngại sao? Chúng ta lớn lên cùng với nhau từ nhỏ đâu còn gì để che dấu nữa.
Gia Bảo nháy mắt cố tình trêu tức nó. Không thương tiếc , nó quăng chiếc gối về phiá Gia Bảo rồi đấm đá để xua đổi thiếu gia ra khỏi phòng riêng của nó. Nếu ông bà Trần hay bât cứ ai khác nhìn thấy cảnh tượng này chắc hẳn sẽ ngỡ ngàng lắm. Nhưng đỗi với nó và Gia Bảo thì đây là chuyện quá đỗi bình thường. Đứng bên ngoài cửa Gia Bảo cũng không buông tha cho nó. Tiếng cậu thiếu gia vọng vào khiến nó đánh răng cũng chẳng được yên.
-Kưng ơi, thay đồ xong thì xuống nhà thay băng tay cho anh nhé. Haha!!!
………………………………….
-Việc này anh có thể tự làm được mà!
Nó cố tình ấn mạnh tay vào vết thương trong lúc thay băng tay cho Gia Bảo. Khiến cậu ta la lên oai oái.
-Kưng nhẹ nhàng hơn chút được không? Người khác có muốn anh cũng không cho động vào đâu đấy chỉ trừ mình kưng.
Gia Bảo vừa nói vừa lấy bàn tay còn lại búng lên chán nó một cái đau điếng. Tức tối, nó hằn giọng:
-Bị thương mà vẫn có thể đánh người. Vậy anh tự mình băng bó lấy đi cho khỏe.
Nó lè lưỡi rồi chạy thật nhanh ra xe ô tô. Nhưng không kịp vì Gia Bảo đã chèo lên xe ngồi cạnh nó.
-Xe của anh ở kia cơ mà. Mau xuống đi.
Nó nhăn mày nhăn mặt ra sức đẩy Gia Bảo xuống xe. Nhưng cậu ấm nhà họ Trần thì bỏ lơ nó và thản nhiên nói với bác tài:
-Bác chạy xe đến trường trung học trước nhé sau đó trở con đến trường đại học sau.
Nó tức tối không nói được gì nữa. Trên đường tới trường nó chỉ nhìn ra bên ngoài chứ không thèm nhìn về phía khuôn mặt đẹp trai từng làm hạ gục biết bao cô gái của Gia Bảo. Thấy vậy Trần thiếu gia cũng không nói một lời nào nữa. Không gian yên tĩnh ngập tràn cho đến khi chiếc xe đỗ lại trước cổng trường trung học. Lạnh băng nó bước xuống xe và chỉ chịu nói một câu duy nhất:
-Chào bác tài con đi học…………….Chào anh.
Bỏ mặc Gia Bảo kiêu ngạo ngồi lại đó với ánh mắt sắc hơn bao giờ hết. Dường như cậu ta có thể nổi nóng với bất kì ai lúc này. Vào lớp, như mọi khi, nó mở cặp lấy sách vở để tra cứu lại bài. Một con hạc giấy không biết từ đâu bất ngờ bay ra. Có lẽ là từ một cuốn vở mà nó vừa bỏ ra ngoài. Trên con hạc còn đề một dòng chữ mà chỉ cần nhìn thoáng qua nó cũng biết là do ai viết. Dòng chữ cũng chỉ ngắn gọn có bốn từ “ đừng giận anh nhé."
Nguồn: http://www.hihihehe.com/f/threads/391885-Nuoc-mat-pha-le#ixzz1ZcMAqxa9

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét